Tôi ở trên đỉnh vinh quang
Trong một thế giới, nơi mà con người đã phải đối mặt với cái chết kề cận…
Trung bình mỗi giây có đến 5 người đã phải nằm xuống. Bệnh tật, đói nghèo hay là chiến tranh?? Đều không phải!! Thứ đã đẩy nhân loại đến bờ vực của sự diệt vong lại chính là sản phẩm được tạo ra bởi tay của những kẻ ngu dốt dám chống lại thần.
Để có thứ vũ khí sinh học mạnh nhất phục vu cho chiến tranh, chính phủ Việt Nam cùng 33 thiên tài trên thế giới đã tổ chức nghiên cứu và phát triển thành công Norm - sinh vật có khả năng siêu việt, vượt xa hiểu biết của thế giới lúc bấy giờ.
Tuy là tạo ra nhưng đám người ấy lại không thể điều khiển được lũ quái vật. Khiến chúng trở nên khát máu và quay ra tàn sát tất cả những gì trong tầm mắt.
Thế giới lụi tàn ngay sau ngày hôm đó.
Chưa đầy 1 ngày, 7 thành phố của Việt Nam bị phá hủy hoàn toàn. Trong vòng 1 tháng, châu Á chỉ còn lại là đống đổ nát hoang tàn. Xung quanh dễ thấy xác người vung vãi tứ tung. Bầu trời nghi ngút một màu đỏ thẫm xen lẫn chút ít khói lửa cam tiêu tan. Và 10 năm kể từ cuộc thảm sát của Norm, trên toàn thế giới đã không còn tồn đọng chút gì của con người cả. Nhân loại đành phải từ bỏ mặt đất. Nhiều người đi xuống lòng đất, số khác thì di chuyển lên bầu trời nhưng họ đều có chung rằng một niềm tin một ngày nào đó sẽ giành được chiến thắng. Biệt đội Sài Gòn, với tên là thành phố mà Norm lần đầu tiên xuất hiện, là tổ chức đào tạo những chiến binh tinh nhuệ tham gia cuộc tổng tiến công của phe mặt đất, được thành lập bởi Vein - một trong 33 thiên tài tham gia quá trình nghiên cứu. Với thông tin trong 10 năm qua cùng những tài liệu quý giá từ hồi tạo ra con quái thú đó, Vein cùng số ít nghiên cứu sinh còn sống sót chế tạo thành công Kleim-thứ vũ khí có thể tiêu diệt hoàn toàn Norm, đồng thời cung cấp một nguồn sức mạnh đáng nể cho người sử dụng.
Thế nhưng…
Một đồng xu thì phải có hai mặt, để có được sức mạnh to lớn đồng nghĩa với cái giá phải trả cũng phải tương xứng. Kleim hấp thụ năng lượng bằng chính cơ thể người sử dụng. Nó có thể là 1 cánh tay, đôi chân, thậm chí là nửa đời người. Do đó, chỉ có những người lính dám hi sinh, dám bán cả linh hồn mới có thể phát huy toàn bộ sức mạnh của thứ vũ khí hủy diệt ấy.
[Chúng mày quá yếu đuối.]
[Giống loài hạ đẳng, bọn mày chỉ cần làm thức ăn cho chúng tao. G..Gừừ..u]
Con quái thú đưa ánh mắt sắc lạnh về phía cậu thiếu niên đang sợ hãi ấy rồi nở nụ cười. Một nụ cười ghê rợn lạnh đến từng đốt sống lưng.
Cậu muốn bỏ chạy lắm nhưng đã không thể nữa, đôi chân đã không còn nghe lời cậu dù chỉ một chút. Nó đã bị nỗi sợ chi phối hoàn toàn. Phía trước là một con ác thú khát máu sẵn sàng vồ vập, cắn xé thân thể mỏng manh ấy, đằng sau là vực thẳm tối tăm bất tận. Dù chọn cách nào cuối cùng cậu sẽ chết.
[Nếu chết, ta không muốn phải chết dưới tay một con quỷ như mày.]
Đứng trước ngưỡng sinh tử, dường như có một tác động kì lạ thôi thúc con người ta làm những điều phi thường, hoặc những điều được cho là ngốc nghếch nhất.
Cậu thiếu niên ấy đã tự gieo mình xuống nơi bóng tối vĩnh hằng.
[C..Cứu! Cứ..tôi..với!..]
Những phút cuối đời, cậu vẫn ko ngừng tìm hiếm một tia sáng nhỏ nhoi-thứ mà chắc chắn sau này sẽ xuất hiện, giải thoát cậu khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này. Liệu đó có phải hành động ngốc nghếch do bộc phát, hay chỉ là cảm xúc theo lí tính mách bảo?? Không, đó là quyết định của một người-người sẽ đưa nhân loại về đúng trật tự vốn có của nó.
Người anh hùng chỉ sinh ra ngay khi thời khắc đã điểm, khi sự giao thoa giữa cái ác tột cùng và cái thiện thuần khiết hòa làm một.